游东塔雨中夜归二首 其二

宋代 孙觌
山色凌寒春尚瘦,潭影涵空清可漱。漠漠云行紫竹闲,斑斑雨湿黄昏后。 火炬穿林鸟出巢,人语阗门狗窥窦。杖藜有兴会重来,更待黄鹂哢晴昼。
shān líng hán chūn shàng shòu   tán yǐng hán kōng qīng shù yún xíng zhú xián   bān bān shī 湿 huáng hūn hòu
huǒ chuān 穿 lín niǎo chū cháo   rén tián mén gǒu kuī dòu zhàng yǒu xìng huì chóng lái   gèng dài huáng lòng qíng zhòu