游东坡和柯山潘邠老旧赋

宋代 程公许
恭惟廊庙具,岁晚落江湖。岂不三缄舌,深惭七尺躯。 若为周士贵,翻作楚囚拘。诗款催供上,皇聪莫可呼。 孔融成幸免,柳子岂真愚。瓢酒那能醉,叉钱可得腴。 贫虽无四壁,梦不到清都。赤壁一枝笛,寒溪十幅蒲。 故交同缟纻,废垒借耰锄。未分径争捷,可怜锥也无。 是非端自定,流落坐成迂。四海老泉水,一时丹穴雏。 士皆怜大器,手不转洪枢。拟问灵蓍卜,难凭造化炉。 喑喑枥下马,汎汎水中凫。富贵危探虎,烟波梦钓鲈。 定知铿舍瑟,终不乱吹竽。榛莽开金地,江山称画图。 何当麾斗柄,相与第天吴。生世须如此,不然非丈夫。
gōng wei láng miào   suì wǎn luò jiāng sān jiān shé shēn   cán chǐ    
ruò wéi zhōu shì guì   fān zuò chǔ qiú shī kuǎn cuī gōng shàng huáng   cōng    
kǒng róng chéng xìng miǎn   liǔ zi zhēn piáo jiǔ néng zuì chā   qián    
pín suī   mèng dào qīng dōu chì zhī hán   shí    
jiāo tóng gǎo zhù   fèi lěi jiè yōu chú wèi fēn jìng zhēng jié   lián zhuī    
shì fēi duān dìng   liú luò zuò chéng hǎi lǎo quán shuǐ   shí dān xué chú    
shì jiē lián   shǒu zhuǎn hóng shū wèn líng shī bo nán   píng zào huà    
yīn yīn xià   fàn fàn shuǐ zhōng guì wēi tàn yān   mèng diào    
dìng zhī kēng shě   zhōng luàn chuī zhēn mǎng kāi jīn jiāng   shān chēng huà    
dāng huī dǒu bǐng   xiāng tiān shēng shì   rán fēi zhàng