游东郊以园林无俗情为韵得情字二首

宋代 冯时行
散漫藤萝外,飘然猿鹤情。 云山如有旧,草木半无名。 隔竹寺幡出,前村砧杵鸣。 乾坤清绝地,犹觉是升平。
sǎn màn téng luó wài   piāo rán yuán qíng
yún shān yǒu jiù   cǎo bàn míng
zhú fān chū   qián cūn zhēn chǔ míng
qián kūn qīng jué   yóu jué shì shēng píng