游东郊以园林无俗情为韵得情字二首

宋代 冯时行
野寺日欲落,晚林烟自生。 霞文明远水,鸦点背孤城。 酒尽无閒酌,茶粗得老烹。 归来喜不寐,濩落称余情。
luò   wǎn lín yān shēng
xiá wén míng yuǎn shuǐ   diǎn bèi chéng
jiǔ jǐn xián zhuó   chá lǎo pēng
guī lái mèi   huò luò chēng qíng