游定林寺

宋代 韩驹
定林何有惟脩竹,急唤清樽趁午阴。曲槛以南青嶂合,高堂其上白云深。 人犹未识官曹意,风自能披我辈襟。是夜琴弹醉翁操,笑呼明月作知音。
dìng lín yǒu wéi xiū zhú   huàn qīng zūn chèn yīn kǎn nán qīng zhàng gāo   táng shàng bái yún shēn    
rén yóu wèi shí guān cáo   fēng néng bèi jīn shì qín dàn zuì wēng cāo xiào   míng yuè zuò zhī yīn