又得先字

宋代 释德洪
青山随处有,见之辄欣然。独于湘上山,欲买归休田。 此邦多君子,故欲吾终焉。先生人品高,白鸥春水前。 弟子亦秀发,玉树相明鲜。颇怪翰墨场,亦著白发禅。 分题得难韵,下笔风雷旋。诗成愕众口,不复较后先。 闲中有此乐,安用食万钱。紫芝爱陆浑,遂为好事传。 悠然见眉宇,宁复羡遗编。
qīng shān suí chù yǒu   jiàn zhī zhé xīn rán xiāng shàng shān   mǎi guī xiū tián    
bāng duō jūn zi   zhōng yān xiān sheng rén pǐn gāo bái   ōu chūn shuǐ qián    
xiù   shù xiāng míng xiān guài hàn chǎng   zhù bái chán    
fēn nán yùn   xià fēng léi xuán shī chéng è zhòng kǒu   jiào hòu xiān    
xián zhōng yǒu   ān yòng shí wàn qián zhī ài hún suì   wèi hǎo shì chuán    
yōu rán jiàn méi   níng xiàn biān