又登碧云亭感怀三十首

宋代 吴芾
晚上危亭为少留,亭前暝色已供愁。 更听画角声悲壮,愈使愁人厌远游。
wǎn shang wēi tíng wèi shǎo liú   tíng qián míng gōng chóu
gèng tīng huà jiǎo shēng bēi zhuàng   shǐ 使 chóu rén yàn yuǎn yóu