又倒用前韵

南北朝 邹浩
休论花草与楼台,借得江南叠嶂开。纵使春归无觅处,何妨人乐自持杯。 棋如孙武推多算,诗似颜渊已竭才。早晚竹林修故事,更看君笔灿昭回。
xiū lùn huā cǎo lóu tái   jiè jiāng nán dié zhàng kāi zòng shǐ 使 chūn guī chù   fáng rén chí bēi
sūn tuī duō suàn   shī shì yán yuān jié cái zǎo wǎn zhú lín xiū shì   gèng kàn jūn càn zhāo huí