游道林寺诗三首 其三

宋代 张嵲
墟落生烟昼欲昏,乱山行尽到平原。雨馀叠嶂添新秀,水落寒沙见旧痕。 古寺有僧栖坏屋,遗斜无主自荒村。徘徊欲访当时事,黄叶惊风断客魂。
luò shēng yān zhòu hūn   luàn shān xíng jìn dào píng yuán dié zhàng tiān xīn xiù shuǐ   luò hán shā jiàn jiù hén    
yǒu sēng huài   xié zhǔ huāng cūn pái huái fǎng dāng 访 shí shì huáng   jīng fēng duàn hún