又代薛肇明一首
野水荒山寂寞滨,芳条弄色最关春。
故将明艳凌霜雪,未怕青腰玉女嗔。
yě
野
shuǐ
水
huāng
荒
shān
山
jì
寂
mò
寞
bīn
滨
,
fāng
芳
tiáo
条
nòng
弄
sè
色
zuì
最
guān
关
chūn
春
。
。
gù
故
jiāng
将
míng
明
yàn
艳
líng
凌
shuāng
霜
xuě
雪
,
wèi
未
pà
怕
qīng
青
yāo
腰
yù
玉
nǚ
女
chēn
嗔
。
。