又次叶致远韵二首

宋代 王安石
庵成有兴亦寻春,风暖荒莱步始匀。 若遇好花须一笑,岂妨迦叶杜多身。
ān chéng yǒu xīng xún chūn   fēng nuǎn huāng lái shǐ yún
ruò hǎo huā xiào   fáng jiā duō shēn