又次王恭叔韵

宋代 楼钥
人为天地最灵物,野卉无情犹若此。 石间薜荔水昌阳,卷柏生崖并葛藟。 是皆草中号长久,未见县空解葩蘂。 柯叶不改耐岁寒,土著青松那可拟。 不须丹砂访葛洪,毋用仙方传李耳。 未知此种谁为传,乌有先生子虚子。
rén wéi tiān zuì líng   huì qíng yóu ruò  
shí jiān shuǐ chāng yáng   juàn bǎi shēng bìng lěi  
shì jiē cǎo zhōng hào cháng jiǔ   wèi jiàn xiàn kōng jiě ruǐ  
gǎi nài suì hán   zhù qīng sōng  
dān shā fǎng 访 hóng   yòng xiān fāng chuán ěr  
wèi zhī zhǒng shuí wèi chuán   yǒu xiān sheng zi