又次前韵

明代 袁宏道
怪石含斑藓,幽云抱古潭。茶勋凭水策,诗理入禅参。 白帢纷春社,红衫过筱骖。纨书沈箧笥,纸笔付儿男。 鼷鼠全河饮,蜗牛一壳庵。有冠徒似范,自茧可悲蚕。 瘦削山容独,酣沉柳梦三。近烟红淡泊,著雨绿䰐鬖。 香腻煎云母,溪光泻蔚蓝。僧来伸纸看,一幅古鱼篮。
guài shí hán bān xiǎn   yōu yún bào tán chá xūn píng shuǐ shī   chán cān    
bái qià fēn chūn shè   hóng shān guò xiǎo cān wán shū shěn qiè zhǐ   ér nán    
shǔ quán yǐn   niú ān yǒu guān shì fàn   jiǎn bēi cán    
shòu xuē shān róng   hān chén liǔ mèng sān jìn yān hóng dàn zhù   lán 绿 sān    
xiāng jiān yún   guāng xiè wèi lán sēng lái shēn zhǐ kàn   lán