游春八咏 其三 娇莺唤友

宋代 欧阳澈
轻烟漠漠笼芳树,上有黄鹂调巧语。分明唤友度柔情,似对东风欲掀舞。 嗟哉彼鸟非英灵,犹能求友鸣嘤嘤。光初隙末轻薄子,洗耳何妨听此声。
qīng yān lóng fāng shù   shàng yǒu huáng diào qiǎo fēn míng huàn yǒu róu qíng shì   duì dōng fēng xiān    
jiē zāi niǎo fēi yīng líng   yóu néng qiú yǒu míng yīng yīng guāng chū qīng zi   ěr fáng tīng shēng