游春八咏 其七 扪松长啸

宋代 欧阳澈
亭亭千尺凌云表,铁甲苍髯材独妙。班斤郢斲犹未逢,雾惨烟凄人不要。 我来感激对残霞,独倚虬枝发长啸。试凭匠石亲品题,栋梁合自登廊庙。
tíng tíng qiān chǐ líng yún biǎo   tiě jiǎ cāng rán cái miào bān jīn yǐng zhuó yóu wèi féng   cǎn yān rén yào    
lái gǎn duì cán xiá   qiú zhī cháng xiào shì píng jiàng shí qīn pǐn dòng   liáng dēng láng miào