游春

宋代 张玉娘
护槛花浓梦欲攲,五更清露锁寒扉。明朝恐负寻芳约,拂晓平瞻霁影依。 贴翠自怜羞舞镜,送春无奈听啼规。金莲破藓留芳迹,梨萼翻风作雪飞。 沙上晴凫窥浅渚,松边黄蝶绕疏篱。催吟片雨云俱黑,狂絮欺人故点衣。 心事肯随流水尽,新愁不与酒尊宜。青梅已结梢头实,驿使难传陇外枝。 笑折野花轻插鬓,却嫌溪柳妒修眉。因过竹院参禅意,觅得云林旧日诗。 听彻游郎歌古调,停看渔父下苔矶。紫山迢递行应好,苍磴萦回出每迟。 罗袖翩翩香气满,绿阴冉冉鸟声微。等閒无限伤春思,芳草天涯肠断时。
kǎn huā nóng mèng   gēng qīng suǒ hán fēi míng cháo kǒng xún fāng yuē   xiǎo píng zhān yǐng
tiē cuì lián xiū jìng   sòng chūn nài tīng guī jīn lián xiǎn liú fāng   è fān fēng zuò xuě fēi
shā shàng qíng kuī qiǎn zhǔ   sōng biān huáng dié rào shū cuī yín piàn yún hēi   kuáng rén diǎn
xīn shì kěn suí liú shuǐ jǐn   xīn chóu jiǔ zūn qīng méi jié shāo tóu shí   驿 shǐ 使 nán chuán lǒng wài zhī
xiào zhé huā qīng chā bìn   què xián liǔ xiū méi yīn guò zhú yuàn cān chán   yún lín jiù shī
tīng chè yóu láng diào   tíng kàn xià tái shān tiáo xíng yīng hǎo   cāng dèng yíng huí chū měi chí
luó xiù piān piān xiāng mǎn   绿 yīn rǎn rǎn niǎo shēng wēi děng xián xiàn shāng chūn   fāng cǎo tiān cháng duàn shí