猷川雪后送僧粲临还京,时避世卧疾

唐代 钱起
连步青溪几万重,有时共立在孤峰。斋到盂空餐雪麦, 经传金字坐云松。呻吟独卧猷川水,振锡先闻长乐钟。 回望群山携手处,离心一一涕无从。
lián qīng wàn zhòng   yǒu shí gòng zài fēng zhāi dào kōng cān xuě mài  
jīng zhuàn jīn zuò yún sōng shēn yín yóu chuān shuǐ   zhèn xiān wén cháng zhōng
huí wàng qún shān xié shǒu chù   xīn cóng