有草名雁来红者茎叶如鸡冠而无花得霜红甚俗呼老少年或画以贻樗翁良德南夫因赋以为寿予亦继作

明代 顾清
凉风过林薄,众绿俱以萎。嫣然丛苇间,见此春花姿。 物变理趋朽,化工岂其私。老螳缘其颠,顾盼如有思。 物情怜晚荣,予亦怀安期。因之发孤咏,持玩惜芳时。
liáng fēng guò lín   zhòng 绿 wēi yān rán cóng wěi jiān jiàn   chūn huā   姿  
biàn xiǔ   huà gōng lǎo táng yuán diān   pàn yǒu    
qíng lián wǎn róng   huái 怀 ān yīn zhī yǒng chí   wán fāng shí