游沧浪亭诗

宋代 曾几
丘壑园林得我惊,兹游便足了馀生。 飞来嶓冢横空翠,流出沧浪彻底清。 探讨不遗幽士力,招邀难得主人情。 波间渔父还知否,已挂朝冠不濯缨。
qiū yuán lín jīng   yóu biàn 便 le shēng  
fēi lái zhǒng héng kōng cuì   liú chū cāng làng chè qīng  
tàn tǎo yōu shì   zhāo yāo nán de zhǔ rén qíng  
jiān hái zhī fǒu   guà cháo guān zhuó yīng