游巴陵空寺诗
独眠虽已惯,秋来只自愁。火笼恒煖脚,行障镇床头。
眉含黛俱敛,啼将粉共流。谁能无别恨,唯守一空楼。
dú
独
mián
眠
suī
虽
yǐ
已
guàn
惯
,
qiū
秋
lái
来
zhī
只
zì
自
chóu
愁
。
。
huǒ
火
lóng
笼
héng
恒
nuǎn
煖
jiǎo
脚
,
xíng
行
zhàng
障
zhèn
镇
chuáng
床
tóu
头
。
。
méi
眉
hán
含
dài
黛
jù
俱
liǎn
敛
,
tí
啼
jiāng
将
fěn
粉
gòng
共
liú
流
。
。
shuí
谁
néng
能
wú
无
bié
别
hèn
恨
,
wéi
唯
shǒu
守
yī
一
kōng
空
lóu
楼
。
。