游白云山海会寺

宋代 王之道
龙舒富山水,白云又其角。 七峰互回环,仰见天一握。 古木森建幢,苍藤大张幄。 初疑翠黛扫,颇类青玉琢。 飞泉何处来,其势自天落。 舂撞吼雷霆,激射纷雪雹。 田家承下游,伐石竞耕凿。 摇风麦初齐,泛水秧尚弱。 况若桃花源,误入不容却。 况有古道场,碧瓦照丹雘。 楼台锁烟霞,松杉聚猿鹤。 我来孟夏初,征衫汗如濯。 行行不知劳,梯云上青廓。 入门寂无人,幽鸟自相乐。 登堂赵州出,此意亦不恶。 徐徐叩其端,善巧万金药。 锁除爱欲恼,澡浣尘土浊。 山神似相留,入夜雨还作。 明朝出山去,欲去更盘礴。 何当赋归来,寄傲酬素约。
lóng shū shān shuǐ   bái yún yòu jiǎo  
fēng huí huán   yǎng jiàn tiān  
sēn jiàn chuáng   cāng téng zhāng  
chū cuì dài sǎo   lèi qīng zhuó  
fēi quán chǔ lái   shì tiān luò  
chōng zhuàng hǒu léi tíng   shè fēn xuě báo  
tián jiā chéng xià yóu   shí jìng gēng záo  
yáo fēng mài chū   fàn shuǐ yāng shàng ruò  
kuàng ruò táo huā yuán   róng què  
kuàng yǒu dào chǎng   zhào dān  
lóu tái suǒ yān xiá   sōng shān yuán  
lái mèng xià chū   zhēng shān hàn zhuó  
xíng xíng zhī láo   yún shàng qīng kuò  
mén rén   yōu niǎo xiāng  
dēng táng zhào zhōu chū   è  
kòu duān   shàn qiǎo wàn jīn yào  
suǒ chú ài nǎo   zǎo huàn chén zhuó  
shān shén xiāng liú   hái zuò  
míng cháo chū shān   gèng pán  
dāng guī lái   ào chóu yuē