元代 惟则
抖擞天目蒲花团,摩挲铁脊冰霜寒。豪来意气隘湖海,归思浩荡如奔湍。 樟阴楼殿曲江曲,听钟听雨吟灯残。此时会有会心处,倾倒客路情怀看。
dǒu sǒu tiān huā tuán   tiě bīng shuāng hán háo lái ài hǎi guī   hào dàng bēn tuān    
zhāng yīn lóu diàn 殿 jiāng   tīng zhōng tīng yín dēng cán shí huì yǒu huì xīn chù qīng   dǎo qíng huái kàn 怀