咏竹诗

南北朝 谢朓
窗前一丛竹。 青翠独言奇。 南条交北叶。 新笋杂故枝。 月光疎已密。 风来起复垂。 青扈飞不碍。 黄口得相窥。 但恨从风萚。 根株长别离。
chuāng qián cóng zhú
qīng cuì yán
nán tiáo jiāo běi
xīn sǔn zhī
yuè guāng shū
fēng lái chuí
qīng fēi ài
huáng kǒu xiāng kuī
dàn hèn cóng fēng tuò
gēn zhū zhǎng bié