咏竹寄所知

明代 张宁
地僻种元少,年深生渐滋。向无当路笋,时有出林枝。 晚翠迟堪并,春红近亦宜。阴森聊自尔,惭负雪霜知。
zhǒng yuán shǎo   nián shēn shēng jiàn xiàng dàng sǔn shí   yǒu chū lín zhī    
wǎn cuì chí kān bìng   chūn hóng jìn yīn sēn liáo ěr cán   xuě shuāng zhī