永州万石亭

宋代 欧阳修
天於生子厚,禀予独艰哉。 超凌骤拔擢,过盛辄伤摧。 苦其危虑心,常使鸣声哀。 投以空旷地,纵横放天才。 山穷与水险,下上极沿洄。 故其於文章,出语多崔嵬。 人迹所罕到,遗踪久荒颓。 王君好奇士,後二百年来。 翦薙发幽荟,搜寻得琼瑰。 威物不自贵,因人乃为材。 惟知古可慕,岂免今所咍。 我亦奇子厚,开编每徘徊。 作诗示同好,为我铭山隈。
tiān shēng hòu   bǐng jiān zāi
chāo líng zhòu zhuó   guò shèng zhé shāng cuī
wēi xīn   cháng shǐ 使 míng shēng āi
tóu kōng kuàng   zòng héng fàng tiān cái
shān qióng shuǐ xiǎn   xià shàng yán 沿 huí
wén zhāng   chū duō cuī wéi
rén suǒ hǎn dào   zōng jiǔ huāng tuí
wáng jūn hào shì   hòu èr bǎi nián lái
jiǎn yōu huì   sōu xún qióng guī
wēi guì   yīn rén nǎi wèi cái
wéi zhī   miǎn jīn suǒ hāi
zi hòu   kāi biān měi pái huái
zuò shī shì tóng hào   wèi míng shān wēi