用仲退韵别周南翁

宋代 徐瑞
薄俗难谐只自知,百年几见费心思。 平生饱叔深怜我,后代扬云不来时。 春雨情怀惟有酒,男儿负月但供诗。 汀洲草长东风软,一笑旗亭又语离。
báo nán xié zhī zhī   bǎi nián jiàn fèi xīn  
píng shēng bǎo shū shēn lián   hòu dài yáng yún lái shí  
chūn qíng huái 怀 wéi yǒu jiǔ   nán ér yuè dàn gōng shī  
tīng zhōu cǎo zhǎng dōng fēng ruǎn   xiào tíng yòu