永贞行

唐代 韩愈
君不见太皇谅阴未出令,小人乘时偷国柄。 北军百万虎与貔,天子自将非他师。一朝夺印付私党, 懔懔朝士何能为。狐鸣枭噪争署置,睗睒跳踉相妩媚。 夜作诏书朝拜官,超资越序曾无难。公然白日受贿赂, 火齐磊落堆金盘。元臣故老不敢语,昼卧涕泣何汍澜。 董贤三公谁复惜,侯景九锡行可叹。国家功高德且厚, 天位未许庸夫干。嗣皇卓荦信英主,文如太宗武高祖。 膺图受禅登明堂,共流幽州鲧死羽。四门肃穆贤俊登, 数君匪亲岂其朋。郎官清要为世称,荒郡迫野嗟可矜。 湖波连天日相腾,蛮俗生梗瘴疠烝.江氛岭祲昏若凝, 一蛇两头见未曾。怪鸟鸣唤令人憎,蛊虫群飞夜扑灯。 雄虺毒螫堕股肱,食中置药肝心崩。左右使令诈难凭, 慎勿浪信常兢兢。吾尝同僚情可胜,具书目见非妄征, 嗟尔既往宜为惩。
jūn jiàn tài huáng liàng yīn wèi chū lìng   xiǎo rén chéng shí tōu guó bǐng
běi jūn bǎi wàn   tiān jiāng fēi shī zhāo duó yìn dǎng  
lǐn lǐn cháo shì néng wéi míng xiāo zào zhēng shǔ zhì   shì shǎn tiào liáng xiāng mèi
zuò zhào shū cháo bài guān   chāo yuè céng nán gōng rán bái shòu huì 贿  
huǒ lěi luò duī jīn pán yuán chén lǎo gǎn   zhòu wán lán
dǒng xián sān gōng shuí   hóu jǐng jiǔ xíng tàn guó jiā gōng gāo qiě hòu  
tiān wèi wèi yōng gàn huáng zhuó luò xìn yīng zhǔ   wén tài zōng gāo
yīng shòu shàn dēng míng táng   gòng liú yōu zhōu gǔn mén xián jùn dēng  
shù jūn fěi qīn péng láng guān qīng yào wèi shì chēng   huāng jùn jiē jīn
lián tiān xiāng téng   mán shēng gěng zhàng zhēng   . jiāng fēn lǐng jìn hūn ruò níng  
shé liǎng tóu jiàn wèi céng guài niǎo míng huàn lìng rén zēng   chóng qún fēi dēng
xióng huī shì duò gōng   shí zhōng zhì yào gān xīn bēng zuǒ yòu shǐ 使 lìng zhà nán píng  
shèn làng xìn cháng jīng jīng cháng tóng liáo qíng shèng   shū jiàn fēi wàng zhēng  
jiē ěr wǎng wèi chéng