永贞叹

明代 李东阳
王郎索饭黄扉里,郑州相公呼不起。 六街鬼魅夜攫人,公门白日成官市。 纷纷逐客不足嗟,河东司马文章家。 江湖浪客河间妇,世事荣枯一翻手。 诗翁莫赋永贞年,后来何代无此贤。
wáng láng suǒ fàn huáng fēi   zhèng zhōu xiàng gōng  
liù jiē guǐ mèi jué rén   gōng mén bái chéng guān shì  
fēn fēn zhú jiē   dōng wén zhāng jiā  
jiāng làng jiān   shì shì róng fān shǒu  
shī wēng yǒng zhēn nián   hòu lái dài xián