用郑少傅韵题赵参政梅卷

宋代 方岳
雪谷冰崖枯槁士,土锉无烟寒堕指。 朝饥郁屈鸣不平,乌玉磨云翻砚水。 花光若朽补之穷,吐作冷花春几几。 相公折箠笞神兵,肯与此辈争诗名。 横梢噀墨偶然尔,别有妙年贤长城。 单于吹叶远关塞,张我大汉之天声。 老生经济知无术,尔雅虫鱼宁阁笔。 岩廓有此磊落人,安事儒士呕心出。 吾文不在奴仆骚,尔曹政可衙电视剧屈。 所怀浩荡同元工,宁比八九吞云梦。 铭常勒鼎勲业在,未可枯木窥坡翁。 谨勿闲挥补天手,且拿一世春风中。 军书夜下飞如射,彼蠢者胡犹梗化。 梅花岭外有传闻,老我毛寒足惊咤。 神枢净洗甲兵腥,瘴月蛮烟亦堪画。
xuě bīng gǎo shì   cuò yān hán duò zhǐ  
cháo míng píng   yún fān yàn shuǐ  
huā guāng ruò xiǔ zhī qióng   zuò lěng huā chūn  
xiàng gōng zhé chuí chī shén bīng   kěn bèi zhēng shī míng  
héng shāo xùn ǒu rán ěr   bié yǒu miào nián xián cháng chéng  
chán chuī yuǎn guān sài   zhāng hàn zhī tiān shēng  
lǎo shēng jīng zhī shù   ěr chóng níng  
yán kuò yǒu lěi luò rén   ān shì shì ǒu xīn chū  
wén zài sāo   ěr cáo zhèng diàn shì  
suǒ huái 怀 hào dàng tóng yuán gōng   níng jiǔ tūn yún mèng  
míng cháng lēi dǐng xūn zài   wèi kuī wēng  
jǐn xián huī tiān shǒu   qiě shì chūn fēng zhōng  
jūn shū xià fēi shè   chǔn zhě yóu gěng huà  
méi huā lǐng wài yǒu chuán wén   lǎo máo hán jīng zhà  
shén shū jìng jiá bīng xīng   zhàng yuè mán yān kān huà