用韵自述

明代 蓝仁
生年七十又周馀,万事从心不校渠。风雨声中长闭户,桑榆影里更观书。 行扶竹杖龙钟甚,病踞藜床偃蹇如。忆昨武夷云满谷,长松千树托巢居。
shēng nián shí yòu zhōu   wàn shì cóng xīn jiào fēng shēng zhōng cháng sāng   yǐng gèng guān shū    
xíng zhú zhàng lóng zhōng shén   bìng chuáng yǎn jiǎn zuó yún mǎn cháng   sōng qiān shù tuō cháo