用韵自述

明代 唐顺之
南村北郭任吾居,懒散何心更著书。小酌或能称酒隐,直钩聊复事溪渔。 童时篆刻堪为笑,病后形骸渐不如。若道猖狂今又甚,穷途犹自未回车。
nán cūn běi guō rèn   lǎn sǎn xīn gèng zhù shū xiǎo zhuó huò néng chēng jiǔ yǐn zhí   gōu liáo shì    
tóng shí zhuàn kān wèi xiào   bìng hòu xíng hái jiàn ruò dào chāng kuáng jīn yòu shén qióng   yóu wèi huí chē