用韵自警

明代 王世贞
寂尔当春昼,恍然现余过。仅晓身外师,不识师中我。 逞笔亡所裁,几复酿语祸。回涂涂转迷,蹈海海仍苦。 所执但空花,而乃希真果。俯惭抖擞念,仰愧慈悲父。 名欲一线牵,百愆成子母。搜之若微细,任之终失堕。 真一苟有亏,毕生莫能补。冉冉崦嵫照,沉沉北邙土。 不解去日愁,为昧来时路。试一唤王生,王生必回顾。 惺惺与昏昏,两反当两助。于此尚因循,贤圣莫能度。
ěr dāng chūn zhòu   huǎng rán xiàn guò jǐn xiǎo shēn wài shī   shí shī zhōng    
chěng wáng suǒ cái   niàng huò huí zhuǎn dǎo   hǎi hǎi réng    
suǒ zhí dàn kōng huā   ér nǎi zhēn guǒ cán dǒu sǒu niàn yǎng   kuì bēi    
míng xiàn 线 qiān   bǎi qiān chéng sōu zhī ruò wēi rèn   zhī zhōng shī duò    
zhēn gǒu yǒu kuī   shēng néng rǎn rǎn yān zhào chén   chén běi máng    
jiě chóu   wèi mèi lái shí shì huàn wáng shēng wáng   shēng huí    
xīng xīng hūn hūn   liǎng fǎn dāng liǎng zhù shàng yīn xún xián   shèng néng