用韵赠傅学士兼述怀思古

宋代 洪皓
欲话艰难虑损神,可怜无告一穷民。 诙谐好比卢思道,喜怒忘同杜子春。 去国登楼聊自遣,越乡怀璧不如贫。 范雎为魏归须贾,不是绨袍恋故人。
huà jiān nán sǔn shén   lián gào qióng mín  
huī xié hǎo dào   wàng tóng zi chūn  
guó dēng lóu liáo qiǎn   yuè xiāng huái 怀 pín  
fàn wèi wèi guī jiǎ   shì páo liàn rén