用韵再作

宋代 卫宗武
一气运行於虚空,有形孰不归陶鎔。 燠寒燥湿互为用,功被草木并昆虫。 胡然阳亢乃作沴,丰隆屏翳俱潜踪。 炎炎赫赫势太甚,烹煎万有何殊铜。 田畴龟坼河港断,水车不运骨挂龙。 俄惊片云变反掌,宇宙未剖犹鸿蒙。 初如线溜气才应,继若瓴建声何洪。 岂自主神力能致此,意者高厚悲人穷。 丰凶由数亦匪数,厥有造化行其中。 年来五谷亦狼戾,曾孙之庾高於墉。 只今户户叹赤立,富者恨不为耕农。 要知千人万人心,心心默与天相通。 熙熙田畯争荐喜,烹葵剥枣追豳风。 更看十月场圃筑,黄鸡白酒村村同。 但祈田宜去螟螣,愿如荆叟歌元丰。
yùn xíng kōng   yǒu xíng shú guī táo róng  
hán zào shī 湿 wèi yòng   gōng bèi cǎo bìng kūn chóng  
rán yáng kàng nǎi zuò   fēng lóng píng qián zōng  
yán yán shì tài shèn   pēng jiān wàn yǒu shū tóng  
tián chóu guī chè gǎng duàn   shuǐ chē yùn guà lóng  
é jīng piàn yún biàn fǎn zhǎng   zhòu wèi pōu yóu hóng 鸿 méng  
chū xiàn 线 liū cái yīng   ruò líng jiàn shēng hóng  
zhǔ shén néng zhì   zhě gāo hòu bēi rén qióng  
fēng xiōng yóu shù fěi shù   jué yǒu zào huà xíng zhōng  
nián lái láng   zēng sūn zhī gāo yōng  
zhī jīn tàn chì   zhě hèn wéi gēng nóng  
yào zhī qiān rén wàn rén xīn   xīn xīn tiān xiàng tōng  
tián jùn zhēng jiàn   pēng kuí zǎo zhuī bīn fēng  
gèng kàn shí yuè cháng zhù   huáng bái jiǔ cūn cūn tóng  
dàn tián míng   yuàn jīng sǒu yuán fēng