用韵赋岁暮田家叹闻之者足以戒也

宋代 虞俦
催科里正莫频频,望麦登场更浃旬。 纨绔向来无饿死,黄冠此去罢迎神。 田间作苦谁怜汝,天上调元合有人。 自叹农家消底物,百金斗米便回春。
cuī zhèng pín pín   wàng mài dēng chǎng gèng jiā xún  
wán xiàng lái è 饿   huáng guān yíng shén  
tián jiàn zuò shuí lián   tiān shàng tiáo yuán yǒu rén  
tàn nóng jiā xiāo   bǎi jīn dòu biàn 便 huí chūn