用韵答黎时高

元代 邓雅
白云红树晚晴馀,客子凭阑叹索居。摇落又惊时序改,衰迟已觉鬓毛疏。 囊收枸杞还堪服,架束溪藤久废书。多谢故人能下榻,几回高枕似吾庐。
bái yún hóng shù wǎn qíng   píng lán tàn suǒ yáo luò yòu jīng shí gǎi   shuāi chí jué bìn máo shū
náng shōu gǒu hái kān   jià shù téng jiǔ fèi shū duō xiè rén néng xià   huí gāo zhěn shì