咏云

唐代 李邕
彩云惊岁晚,缭绕孤山头。散作五般色,凝为一段愁。 影虽沉涧底,形在天际游。风动必飞去,不应长此留。
cǎi yún jīng suì wǎn   liáo rào shān tóu sàn zuò bān   níng wèi duàn chóu
yǐng suī chén jiàn   xíng zài tiān yóu fēng dòng fēi   yīng zhǎng liú