咏云

唐代 董思恭
帝乡白云起,飞盖上天衢。带月绮罗映,从风枝叶敷。 参差过层阁,倏忽下苍梧。因风望既远,安得久踟蹰。
xiāng bái yún   fēi gài shang tiān dài yuè luó yìng   cóng fēng zhī
cēn guò céng   shū xià cāng yīn fēng wàng yuǎn   ān jiǔ chí chú