永遇乐·玉腕笼寒

宋代 陈允平
玉腕笼寒,翠阑凭晓,莺调新簧。暗水穿苔,游丝度柳,人静芳昼长。云南归雁,楼西飞燕,去来惯认炎凉。王孙远,青青草色,几回望断柔肠。蔷薇旧约,尊前一笑,等闲孤负年光。斗草庭空,抛梭架冷,帘外风絮香。伤春情绪,惜花时候,日斜尚未成妆。闻嬉笑,谁家女伴,又还采桑。
wàn lóng hán   cuì lán píng xiǎo   yīng diào xīn huáng àn shuǐ chuān 穿 tái   yóu liǔ   rén jìng fāng zhòu zhǎng yún nán guī yàn   lóu 西 fēi yàn   lái guàn rèn yán liáng wáng sūn yuǎn   qīng qīng cǎo   huí wàng duàn róu cháng qiáng wēi jiù yuē   zūn qián xiào   děng xián nián guāng dòu cǎo tíng kōng   pāo suō jià lěng   lián wài fēng xiāng shāng chūn qíng   huā shí hou   xié shàng wèi chéng zhuāng wén xiào   shuí jiā bàn   yòu hái cǎi sāng