永遇乐·云雁将秋

宋代 赵以夫
云雁将秋,露萤照夜,凉透窗户。星网珠疏,月奁金小,清绝无点暑。天孙河鼓,东西相望,隐隐光流华渚。妆楼上,青瓜玉果,多少騃儿痴女。 金针暗度,珠丝密结,便有系人心处。经岁离思,霎时欢爱,愁绪空万缕。人间天上,一般情味,枉了锦笺嘱付。又何似,吹笙仙子,跨黄鹤去。
yún yàn jiāng qiū   yíng zhào   liáng tòu chuāng hu xīng wǎng zhū shū   yuè lián jīn xiǎo   qīng jué diǎn shǔ tiān sūn   dōng 西 xiāng wàng   yǐn yǐn guāng liú huá zhǔ zhuāng lóu shàng   qīng guā guǒ   duō shǎo ái ér chī
jīn zhēn àn   zhū jié   biàn 便 yǒu rén xīn chù jīng suì   shà shí huān ài   chóu kōng wàn rén jiān tiān shàng   bān qíng wèi   wǎng le jǐn jiān zhǔ yòu   chuī shēng xiān   kuà huáng