永遇乐·天末山横

宋代 叶梦得
天末山横,半空箫鼓,楼观高起。指点栽成,东风满院,总是新桃李。纶巾羽扇,一尊饮罢,目送断鸿千里。揽清歌、馀音不断,缥缈尚萦流水。年来自笑无情,何事犹有,多情遗思。绿鬓朱颜,匆匆拚了,却记花前醉。明年春到,重寻幽梦,应在乱莺声里。拍阑干、斜阳转处,有谁共倚。
tiān shān héng   bàn kōng xiāo   lóu guàn gāo zhǐ diǎn zāi chéng   dōng fēng mǎn yuàn   zǒng shì xīn táo guān jīn shàn   zūn yǐn   sòng duàn hóng 鸿 qiān lǎn qīng yīn duàn   piāo miǎo shàng yíng liú shuǐ nián lái xiào qíng   shì yóu yǒu   duō qíng 绿 bìn zhū yán   cōng cōng pàn le   què huā qián zuì míng nián chūn dào   zhòng xún yōu mèng   yīng zài luàn yīng shēng pāi lán gān xié yáng zhuǎn chù   yǒu shuí gòng