永遇乐·青幄蔽林

宋代 刘仙伦
青幄蔽林,白毡铺径,红雨迷楚。画阁关愁,风帘卷恨,尽日萦情绪。阳台云去,文园人病,寂寞翠尊雕俎。惜韶容、匆匆易失,芳丛对眼如雾。 巾欹润里,衣宽凉渗,又觉渐回骄暑。解箨吹香,遗丸荐脆,小芰浮鸳浦。画栏如旧,依稀犹记,伫立一钩莲步。黯销魂,那堪又听,杜鹃更苦。
qīng lín   bái zhān jìng   hóng chǔ huà guān chóu   fēng lián juǎn hèn   jìn yíng qíng yáng tái yún   wén yuán rén bìng   cuì zūn diāo sháo róng cōng cōng shī   fāng cóng duì yǎn
jīn rùn   kuān liáng shèn   yòu jué jiàn huí jiāo shǔ jiě tuò chuī xiāng   wán jiàn cuì   xiǎo yuān huà lán jiù   yóu   zhù gōu lián àn xiāo hún   kān yòu tīng   juān gèng