永遇乐(客答梅)

宋代 南山居士
玉骨冰肌,野墙山径,烟雨萧索。公子豪华,贪红恋紫,谁分怜孤萼。想应窥见,潘毛相似,故把素怀相托。岂知人、年来闷损,被名利拘缚。 当歌对酒,如痴如梦,欲笑啼痕先落。二十年前,欢娱一醉,不忍思量着。衾寒枕冷,不教孤另,不是自家情薄。枉将心、千尤万殢,算应殢著。
bīng   qiáng shān jìng   yān xiāo suǒ gōng háo huá   tān hóng liàn   shuí fēn lián è xiǎng yīng kuī jiàn   pān máo xiāng   huái 怀 xiāng tuō zhī rén nián lái mèn sǔn   bèi míng
dāng duì jiǔ   chī mèng   xiào hén xiān luò èr shí nián qián   huān zuì   rěn liáng zhe qīn hán zhěn lěng   jiào lìng   shì jiā qíng báo wǎng jiāng xīn qiān yóu wàn   suàn yìng zhù