永遇乐 检校停云新种杉松,戏作。时欲作亲旧报书,纸笔偶为大风吹去,末章因及之

宋代 辛弃疾
投老空山,万松手种,政尔堪叹。何日成阴,吾年有几,似见儿孙晚。古来池馆,云烟草棘,长使後人凄断。想当年、良辰已恨,夜阑酒空人散。 停云高处,谁知老子,万事不关心眼。梦觉东窗,聊复尔耳,起欲题书简。霎时风怒,倒翻笔砚,天也只教吾懒。又何事,催诗雨急,片云斗暗。
tóu lǎo kōng shān   wàn sōng shǒu zhǒng   zhèng ěr kān tàn chéng yīn   nián yǒu   shì jiàn ér sūn wǎn lái chí guǎn   yún yān cǎo   cháng shǐ 使 hòu rén duàn xiǎng dāng nián liáng chén hèn   lán jiǔ kōng rén sàn
tíng yún gāo chù   shéi zhī lǎo zi   wàn shì guān xīn yǎn mèng jué dōng chuāng   liáo ěr ěr   shū jiǎn shà shí fēng   dǎo fān yàn   tiān zhī jiào lǎn yòu shì   cuī shī   piàn yún dòu àn