永遇乐(赋梅雪)

宋代 辛弃疾
怪底寒梅,一枝雪里,直恁愁绝。问讯无言,依稀似妒,天上飞英白。江山一夜,琼瑶万顷,此段如何妒得。细看来,风流添得,自家越样标格。 晓来楼上,对花临镜,学作半妆宫额。著意争妍,那知却有,人妒花颜色。无情休问,许多般事,且自访梅踏雪。待行过溪桥,夜半更邀素月。
guài hán méi   zhī xuě   zhí nèn chóu jué wèn xùn yán   shì   tiān shàng fēi yīng bái jiāng shān   qióng yáo wàn qǐng   duàn kàn lái   fēng liú tiān   jiā yuè yàng biāo
xiǎo lái lóu shàng   duì huā lín jìng   xué zuò bàn zhuāng gōng é zhù zhēng yán   zhī què yǒu   rén huā yán qíng xiū wèn   duō bān shì   qiě fǎng 访 méi xuě dài xíng guò qiáo   bàn gēng yāo yuè