永遇乐·风褪柔英

宋代 杨无咎
风褪柔英,雨肥繁实,又还如豆。玉核初成,红腮尚浅,齿软酸微透。粉墙低亚,佳人惊见,不管露沾襟袖。折一枝、钗头未插,应把手捘频嗅。相如病酒,只因思此,免使文君眉皱。入鼎调羹,攀林止渴,功业还依旧。看看飞燕,衔将春去,又是欲黄时候。争如向、金盘满捧,共君对酒。
fēng tuì róu yīng   féi fán shí   yòu hái dòu chū chéng   hóng sāi shàng qiǎn   chǐ 齿 ruǎn suān wēi tòu fěn qiáng   jiā rén jīng jiàn   guǎn zhān jīn xiù zhé zhī chāi tóu wèi chā   yīng shǒu zùn pín xiù xiàng bìng jiǔ   zhǐ yīn   miǎn shǐ 使 wén jūn méi zhòu dǐng tiáo gēng   pān lín zhǐ   gōng hái jiù kàn kàn fēi yàn   xián jiāng chūn   yòu shì huáng shí hou zhēng xiàng jīn pán mǎn pěng   gòng jūn duì jiǔ