永遇乐·风拂尘徽

宋代 吴文英
风拂尘徽,雨侵凉榻,才动秋思。缓酒销更,移灯傍影,净洗芭蕉耳。铜华沧海,愁霾重嶂,燕北雁南天外。算阴晴,浑似几番,渭城故人离会。青楼旧日,高歌取醉,唤出玉人梳洗。红叶流光,苹花两鬓,心事成秋水。白凝虚晓,香吹轻烬,倚窗小瓶疏桂。问深宫,姮娥正在,妒云第几。
fēng chén huī   qīn liáng   cái dòng qiū huǎn jiǔ xiāo gèng   dēng bàng yǐng   jìng jiāo ěr tóng huá cāng hǎi   chóu mái zhòng zhàng   yàn běi yàn nán tiān wài suàn yīn qíng   hún fān   wèi chéng rén huì qīng lóu jiù   gāo zuì   huàn chū rén shū hóng liú guāng   píng huā liǎng bìn   xīn shì chéng qiū shuǐ bái níng xiǎo   xiāng chuī qīng jìn   chuāng xiǎo píng shū guì wèn shēn gōng   héng é zhèng zài   yún