永遇乐(冬日席上)

宋代 黄裳
天接重云,月临残腊,时有幽意。化作瑶池,纷纷戏蝶,一色非人世。无情征雁,乘风南向,怅望有情难寄。暖惊梅,先传芳信,夜来万宝春到。 中齐胜境,东藩和气,自有名园佳丽。一梦休嗟,三千好客,何处寻珠履。小堂人静,尊前清昼,好惜岁华如逝。管弦中,金杯更劝,朱颜皓齿。
tiān jiē zhòng yún   yuè lín cán   shí yǒu yōu huà zuò yáo chí   fēn fēn dié   fēi rén shì qíng zhēng yàn   chéng fēng nán xiàng   chàng wàng yǒu qíng nán nuǎn jīng méi   xiān chuán fāng xìn   lái wàn bǎo chūn dào
zhōng shèng jìng   dōng fān   yǒu míng yuán jiā mèng xiū jiē   sān qiān hào   chǔ xún zhū xiǎo táng rén jìng   zūn qián qīng zhòu   hǎo suì huá shì guǎn xián zhōng   jīn bēi gèng quàn   zhū yán hào chǐ 齿