永遇乐·春酌沈沈

宋代 吴文英
春酌沈沈,晚妆的的,仙梦游惯。锦溆维舟,青门倚盖,还被笼莺唤。裴郎归后,崔娘沈恨,漫客请传芳卷。联题在,频经翠袖,胜隔绀纱尘幔。 桃根杏叶,胶黏缃缥,几回凭阑人换。峨髻愁云,兰香腻粉,都为多情褪。离巾拭泪,征袍染醉,强作酒朋花伴。留连怕,风姨浪妒,又吹雨断。
chūn zhuó shěn shěn   wǎn zhuāng   xiān mèng yóu guàn jǐn wéi zhōu   qīng mén gài   hái bèi lóng yīng huàn péi láng guī hòu   cuī niáng shěn hèn   màn qǐng chuán fāng juǎn lián zài   pín jīng cuì xiù   shèng gàn shā chén màn
táo gēn xìng   jiāo nián xiāng piǎo   huí píng lán rén huàn é chóu yún   lán xiāng fěn   dōu wèi duō qíng tuì jīn shì lèi   zhēng páo rǎn zuì   qiáng zuò jiǔ péng huā bàn liú lián   fēng làng   yòu chuī duàn