永遇乐(春情)

宋代 解昉
风暖莺娇,露浓花重,天气和煦。院落烟收,垂杨舞困,无奈堆金缕。谁家巧纵,青楼弦管,惹起梦云情绪。忆当时、纹衾粲枕,未尝暂孤鸳侣。芳菲易老,故人难聚。到此翻成轻误。阆苑仙遥,蛮笺纵写、何计传深诉。青山绿水,古今长在,惟有旧欢何处。
fēng nuǎn yīng jiāo   nóng huā zhòng   tiān yuàn luò yān shōu   chuí yáng kùn   nài duī jīn shuí jiā qiǎo zòng   qīng lóu xián guǎn   mèng yún qíng dāng shí wén qīn càn zhěn   wèi cháng zàn yuān fāng fēi lǎo   rén nán dào fān chéng qīng làng yuàn xiān yáo   mán jiān zòng xiě chuán shēn qīng shān 绿 shuǐ   jīn zhǎng zài   wéi yǒu jiù huān chǔ